Những con ngõ của xóm trăng nằm nghiêng. Trên mái nhà nào cũng có ăng-ten truyền hình. Hồi nhỏ tôi chạy qua những con ngõ ấy. Buổi tối bọn trẻ tụ lại trước tiệm nhỏ và chia nhau ramyeon. Một nửa trong số chúng giờ không còn liên lạc.
Chúng tôi sống ở nơi gần bầu trời nhất, trên ngọn đồi nơi mặt trăng trông lớn lạ thường. Nhưng nhà chúng tôi bị phá trước tiên, và mẹ khóc với nắm đất trong tay. Tôi lén bỏ nắm đất ấy vào túi rồi đổ vào chậu cây trong căn hộ mới.
Giờ ở đó có một cần cẩu tháp, còn những người tôi từng biết đã tản mác. Nhưng khi trăng lên, tôi vẫn nghe tiếng trẻ con chơi trong con ngõ ấy. Tôi ấn ngón tay vào đất trong chậu, và một vệt đen còn lại dưới móng. Tôi viết cho con ngõ ấy: tất cả chúng ta đã sống ra sao?
