Tàu vẫn chưa đến. Ghế trong phòng chờ trống không. Tôi đứng trước máy bán cà phê và làm rơi một đồng xu. Đồng một trăm won lăn trên sàn, rồi có người bước qua giẫm lên.
Nhân viên ga nhìn chiếc đồng hồ cũ. Kim đồng hồ đã dừng từ mười năm trước. Khi đó tôi lỡ chuyến tàu cuối và thức qua đêm trên chiếc ghế này. Gói cơm mẹ đưa, bọc trong khăn, bên trong vẫn còn mùi kimchi.
Tôi giả vờ đang đợi ai đó. Thật ra sẽ chẳng có ai đến. Ngay cả khi tàu vào ga, tôi cũng không lên. Tôi chỉ nhìn người ta lên xuống. Một cô gái trẻ ngồi cạnh tôi, đọc báo rồi đứng dậy đi.
Tôi sẽ để lá thư này trên ghế ga, như một lá thư không chủ. Có thể ai đó tình cờ nhặt lên và nói: à, người này đã đợi mình. Tôi mua một ly cà phê rồi cứ để đó cho đến khi nguội.
