Lá thư cuối cùng tôi viết cho bạn, người tôi chưa từng gặp. Vậy mà mỗi lần tôi viết những lá thư này, chính bạn lại là người ngồi cạnh tôi. Khi nghe bài hát này, có lẽ bạn đang nghĩ đến tôi.
Giờ tôi lấy những lá thư ra khỏi ngăn kéo: những lời tôi chưa từng gửi được. Tôi xếp chúng bên cửa sổ, và gió đẩy từng tờ đi. Chúng mắc vào hàng rào thép cuối sân và bay phấp phới ở đó.
Mẹ, mối tình đầu, bạn, bà, những người lạ: tất cả những cái tên tôi không giữ được. Tôi đọc to từng tên một. Không ai đáp. Tôi đã mua tem, nhưng lớp keo đã khô trong ngăn kéo.
Tôi đặt tờ cuối vào một phong bì rỗng. Trên đó tôi viết: gửi bạn, và để trống dòng địa chỉ. Tôi dựng phong bì trên khung cửa sổ rồi lại lấy trang tiếp theo.
